Vì sao Ronaldo “béo” bị CĐV Inter căm ghét và di sản của Ronaldo để lại

Thứ Hai, 11/05/2020 - View : 96

Bình minh rồi sẽ chiều tà. Một siêu sao dù hay đến mấy vẫn không thể chống lại bạo chúa thời gian. Để rồi khi nhắc đến chỉ còn lại tiếc nuối. Trường hợp của Ronaldo ‘béo’ như vậy, thời đại mạng xã hội bùng nổ nảy sinh nhiều quan điểm không chuẩn về quá khứ, một trong số đó là “Ronaldo béo không có anti-fan”, là tin tức bóng đá quốc tế đang chú ý.

Ronaldo từng là thần tượng được yêu mến bậc nhất tại Inter.

Ronaldo ‘béo’ và di sản khiến thế giới nhức nhối

Với Ronaldo Nazario, hay còn gọi Ronaldo “béo”, di sản anh để lại quá vĩ đại, và cũng trở thành nỗi nhức nhối cho thế hệ sau này. Trong bóng đá, người hay nhất vẫn luôn có thể bị bắt kịp và vượt qua. Ronaldo “béo” trở thành trường hợp ngoại lệ.

Ngay cả khi thế giới từng được thấy một Thierry Henry rất xuất sắc, hay Lionel Messi xuất chúng, tất cả đều đứng dưới “Người ngoài hành tinh” đến từ Brazil. Năm 2013, Sir Alex Ferguson trong một phút lơ đãng hoặc bị cánh truyền thông hiểu sai ý đã thốt lên nhận xét khôi hài khi so sánh giữa hai Ronaldo (Cristiano Ronaldo và Ronaldo “béo”).

“Nếu so Cristiano với Ronaldo “béo”, người già hơn, thì Cristiano giỏi hơn”, The Guardian dẫn lời Sir Alex.

Ronaldo “béo”. Ronaldo già hơn. Ai cũng có cách gọi riêng để phân biệt giữa hai Ronaldo. Nhưng nhiều người đã quen với từ ngữ được mô tả chân thật, sinh động và tôn trọng nhất dành cho Ronaldo “béo”, đó là “Il Fenomeno” (hay “Người ngoài hành tinh”).

Ronaldo ‘béo’ khác phần còn lại ở điểm nào?

Đây là cầu thủ được sinh ra với nhiệm vụ tạo ra những khoảnh khắc tuyệt vời. Tinh tế. Tàn nhẫn. Nghệ thuật. Những yếu tố đó hội đủ trong Ronaldo “béo”. Bằng sự tinh tế của mình, “Người ngoài hành tinh” có thể đánh sập bất kỳ hàng thủ vững chắc nào. Những pha dứt điểm của anh cũng rất tàn nhẫn. Nó sắc lẹm như dao cạo. Nhưng trước khi tung ra đòn kết liễu, Ronaldo “béo” sẽ hành hạ đối phương bằng nghệ thuật là cú đảo chân khiến thế giới mê mẩn.

Ở Ronaldo “béo” có chất rất dị trong lối chơi. Trong khi nhiều tiền đạo chỉ thích hợp với một phong cách ghi bàn, chàng trai sinh trưởng ở khu ổ chuột tại Brazil lại có thể làm tung lưới đối thủ bằng nhiều phương thức khác nhau. Như cựu trung vệ Mikael Silvestre từng nói: “Dù được xếp ở vị trí nào đi nữa, Ronaldo vẫn có thể ghi bàn. Anh ấy đơn giản không thể bị ngăn chặn”.

Không có nhiều cầu thủ trong ba thập niên qua vươn tới đỉnh cao Ronaldo “béo” đã thiết lập. Và cũng chính vì “Người ngoài hành tinh” quá khác biệt phần còn lại, những tiền đạo sau này vô tình bị áp đặt vào chuẩn mực cựu danh thủ người Brazil tạo ra. Chỉ ghi bàn thôi chưa đủ, họ phải làm được điều Ronaldo “béo” từng thực hiện như bắt tốc độ từ giữa sân, vượt qua nhiều cầu thủ, đảo chân…, mới được gọi xuất sắc.

“Ronaldo quan trọng như Tổng thống vậy. Trước thời của anh ấy, chúng ta chỉ có những tiền đạo quanh quẩn trong vùng cấm địa. Còn khi Ronaldo có bóng, anh ấy rê dắt và ghi bàn. Ở những pha đối mặt 1 vs 1, hay nhận đường chọc khe từ giữa sân, Ronaldo luôn biết cách chuyển hóa mọi cơ hội thành bàn thắng. Điều đó giải thích Ronaldo được gọi ‘Người ngoài hành tinh'”, huyền thoại Roberto Carlos chia sẻ.

Thượng đế có lẽ đã lầm. Ngài phải tạo ra Ronaldo “béo” dưới hình hài vũ công ba lê, bởi chiêm ngưỡng “Người ngoài hành tinh thi đấu là được thưởng thức nghệ thuật tuyệt đẹp. Mỗi lần bóng đến chân Ronaldo “béo”, sự phấn khích hiện rõ trên gương mặt người hâm mộ. Tất cả chờ đợi điều kỳ diệu được tạo ra.

Ở hiệp phụ của trận bán kết World Cup 1998 gặp Hà Lan, số 9 người Brazil từng thực hiện pha bứt tốc nhanh như chớp gần vòng tròn giữa sân vượt qua Frank de Boer và Jaap Stam để xâm nhập vùng cấm. Pha bóng ấy bị truy cản bởi cú tắc bóng của De Boer, và trở thành kiệt tác còn dang dở, nhưng đi vào lịch sử các kỳ World Cup dưới hình ảnh một trong những khoảnh khắc thú vị nhất.

“Chỉ cần Ronaldo bắt tốc độ từ giữa sân, đám đông người hâm mộ như rực cháy”, HLV Sir Bobby Robson, người từng làm việc cùng Ronaldo “béo” ở Barca, nói với The Guardian.

Trước thời Ronaldo “béo”, thế giới bóng đá từng được thấy nhiều chân sút sở hữu khả năng rê dắt bóng với tốc độ cao như Dixie Dean, Eusébio, Preben Elkjaer và đặc biệt George Weah. Nhưng không ai gây được ấn tượng hoặc phấn khích như “Người ngoài hành tinh”. Ronaldo “béo” quá nhanh và nguy hiểm.

“Cậu ta không phải người bình thường. Đó là một con mãnh thú”, huyền thoại Jorge Valdano nói.

Thứ bóng đá của Ronaldo “béo” đơn giản là tuyệt vời. Đôi lúc, nó biến hậu vệ hay thủ môn đối thủ trở thành trò hề. Sự có mặt của họ trên sân dường như chỉ để tô vẽ thêm cho kiệt tác vĩ đại “Người ngoài hành tinh tạo ra”. Nhà báo Rob Smyth của The Guardian từng đùa cợt: “Cứ đặt Ronaldo vào đội hình, và dù chơi với triết lý nào đi nữa, anh ấy vẫn ghi bàn”.

Thời đỉnh cao, Ronaldo “béo” không thể bị ngăn chặn, ngay cả khi 11 cầu thủ đối phương có sử dụng tay để chơi bóng. Anh là tiền đạo toàn diện nhất mọi thời. Chân trái, chân phải hay sử dụng đầu, số 9 đều luôn biết cách phát huy mọi vùng trên cơ thể để làm tung lưới đối thủ. Quan trọng hơn, tốc độ là một trong những yếu tố gắn liền với Ronaldo “béo” và nâng tầm đẳng cấp cho anh.

Chính vì Ronaldo “béo” quá nhanh, các hậu vệ đôi khi phải tìm cách phạm lỗi để ngăn chặn cầu thủ này. Gary Neville, cựu hậu vệ tuyển Anh từng đối đầu tuyển Brazil tại Le Tournoi vào năm 1997, nhớ lại: “Ronaldo và Romario như diễn xiếc với chúng tôi khi họ thi triển tốc độ, các hậu vệ Anh chỉ còn biết thở oxy”.

Tầm ảnh hưởng của Ronaldo “béo” với đội bóng cũng rất lớn. Chỉ cần “Người ngoài hành tinh” có mặt trên sân, các hậu vệ biết họ sẽ không thể tìm được sự thanh thản.

Nỗi cô đơn của Ronaldo “béo”

“Không ai có thể so với ‘Người ngoài hành tinh’, vì anh ấy là cầu thủ toàn diện. Với những tiền đạo hàng đầu thế giới, họ có thể sở hữu vài ba phẩm chất xuất sắc. Còn với Ronaldo, anh ấy có mọi thứ. Ví dụ, hãy nhìn Harry Kane, người ghi bàn rất tốt, nhưng không hề sở hữu kỹ năng rê dắt như Ronaldo”, bình luận viên Shebby Singh nói với Zing.

Theo nhà báo Rob Smyth, một số tay săn bàn đẳng cấp sau này có thể giành được nhiều danh hiệu và có số bàn thắng tốt hơn Ronaldo “béo”, nhưng không ai hội đủ kỹ thuật, sức mạnh và tốc độ tuyệt vời như cựu danh thủ người Brazil. Ngay cả Lionel Messi cũng không thể so với người đàn anh.

“Rất khó để so sánh giữa Messi và Ronaldo, vì họ là hai mẫu cầu thủ khác nhau. Đồng ý rằng, quan sát những tiền đạo này thi đấu, thì người hâm mộ luôn cảm thấy phấn khích. Ronaldo và Messi đều là huyền thoại. Tuy vậy, Messi là cầu thủ tấn công, còn Ronaldo là tiền đạo đẳng cấp thế giới. Người có nhiều nét tương đồng nhất với Ronaldo là Kylian Mbappe”, ông Singh phân tích tiếp.

Nhiều thành tựu vang dội trong bóng đá được tạo ra bởi những người giỏi nhất, và tồn tại ở đó để chờ bị phá vỡ. Trường hợp của Ronaldo “béo” không ngoại lệ. Lý thuyết luôn như vậy, còn thực tế phải rất lâu nữa thế giới mới lại được thấy một bản sao của “Người ngoài hành tinh” xuất hiện.

Ngay cả Messi, ngôi sao trăm năm có một còn không thể. Vậy ai đủ sức kế thừa được di sản Ronaldo “béo” tạo ra?

Vì sao Ronaldo ‘béo’ bị CĐV Inter căm ghét

18 năm trước, “Người ngoài hành tinh” khiến những CĐV Inter Milan choáng váng khi dứt áo ra đi sau kỳ World Cup 2002 bùng nổ với cúp vàng cùng danh hiệu “Vua phá lưới”.

Việc một cầu thủ chuyển đội bóng không phải điều gì đó mới mẻ, song cách Ronaldo “béo” ra đi ngày đó để lại vết nhơ khó chối bỏ trong sự nghiệp chân sút lẫy lừng này.

“Kẻ trộm” Ronaldo

Sau khi trở thành “Vua phá lưới” World Cup 2002 với 8 bàn, Ronaldo trở lại với hào quang từng biến anh thành tiền đạo hay nhất thế giới trong những năm cuối thập niên 90.

Ở tuổi 26, Ronaldo gần như chắc chắn có Quả bóng Vàng thứ 2 trong sự nghiệp sau 1 tháng bùng nổ trên đất Nhật Bản và Hàn Quốc.

Tại Tây Ban Nha, Real Madrid nhanh chóng đánh tiếng muốn có Ronaldo. “Dải ngân hà” của Real cần 1 siêu sao mới sau 2 Quả bóng Vàng Luis Figo và Zinedine Zidane.

Những tiếp xúc giữa Ronaldo và Real được xúc tiến gần như ngay lập tức trong quãng thời gian hậu World Cup 2002. “Người ngoài hành tinh” bày tỏ hứng thú với bến đỗ mới, và bắt đầu quá trình ép buộc Inter phải bán mình.

Anh liên tục bỏ tập để gây sức ép. Bị ngoảnh mặt và không còn giải pháp giữ chân, BLĐ Inter và Chủ tịch Moratti đành phải để Ronaldo ra đi và đổi lại 45 triệu euro.

Ngày Ronaldo rời đi, anh lủi thủi một mình ở phi trường Malpensa (Milan) trước khi đáp máy bay tới Madrid. “Người ngoài hành tinh” không chào tạm biệt bất kỳ ai tại Inter. Báo chí Italy từng quả quyết Ronaldo năm đó “ra đi như một tên trộm”.

Phản bội

Trước hào quang tại World Cup 2002, Ronaldo đã trải qua 3 năm đáng quên trong sự nghiệp vì chấn thương tại Inter. Anh dính chấn thương đầu gối cực nặng trong trận đấu với Lecce vào năm 1999 và nghỉ thi đấu 4 tháng.

Ngay khi bình phục chấn thương, Ronaldo dính tiếp chấn thương dây chằng đầu gối khi đối đầu với Lazio và nghỉ thi đấu tiếp 17 tháng.

Inter Milan chịu ảnh hưởng nặng vì thiếu Ronaldo. Trong giai đoạn 1999-2001, Nerazzurri không thể góp mặt trong cuộc đua vô địch. Họ thậm chí chỉ về đích thứ 5 trong mùa giải 2000/01, khi Ronaldo nghỉ thi đấu trọn vẹn cả mùa để điều trị chấn thương đầu gối.

Bởi vậy khi Ronaldo bình phục vào tháng 9/2001, BLĐ Inter và đội ngũ bác sĩ đã rất cẩn trọng trong việc đưa “Người ngoài hành tinh” trở lại sân cỏ. Họ không muốn bi kịch nào nữa xảy đến.

Ronaldo trở lại sân cỏ sau 17 tháng dính chấn thương trong chiến thắng 3-0 của Inter trước Brasov tại UEFA Cup. Anh chỉ đá 28 phút để làm nóng người, và gần như không bứt tốc.

Trong 8 tháng của mùa giải 2001/02, Ronaldo chỉ đá vỏn vẹn 904 phút rải đều trong 16 trận, trung bình 56,5 phút/trận và có 7 bàn. BLĐ Inter sẵn sàng tạo điều kiện để quá trình bình phục chấn thương của Ronaldo tiến triển và cho phép tiền đạo người Brazil lấy lại cảm giác bóng một cách an toàn nhất.

Dẫu vậy, những pha ăn mừng hiếm hoi của Ronaldo khi trở lại cũng giúp Inter tiến sát đến chức vô địch Serie A, cho đến ngày định mệnh 5/5/2002.

Inter khi ấy bước vào trận đấu cuối cùng của mùa giải trên sân Olimpico của Lazio với ngôi đầu bảng. Inter hơn Juventus 1 điểm, hơn AS Roma 2 điểm và nắm quyền tự quyết chức vô địch. Chính những CĐV Lazio cũng ủng hộ Inter giành cúp để ngăn kình định cùng thành phố lên ngôi.

Khi mọi chuyện đều ủng hộ, Nerazzurri lại trượt ngã. Thất bại 2-4 trước Lazio không còn mục tiêu khiến Inter mất chức vô địch vào tay Juventus. Hình ảnh Ronaldo ôm đầu khóc sau thất bại khiến nhiều CĐV Inter ám ảnh đến tận ngày nay.

Ngày 5/5/2002 vĩnh viễn đi vào lịch sử Inter như là chương tăm tối bậc nhất. Cũng chính bởi nỗi đau kinh khủng ấy, các CĐV Inter đặc biệt kỳ vọng việc Ronaldo tỏa sáng tại World Cup 2002 sẽ giúp anh lấy lại cảm hứng và đưa Nerazzurri thoát khỏi bóng tối tại Serie A.

Song đáp lại kỳ vọng lớn lao của CĐV và cách đối xử nâng niu của BLĐ, Ronaldo dứt áo ra đi đầy lạnh nhạt.

Sau này, Inter từng đối diện việc mất trụ cột theo một kịch bản gần tương tự. Samuel Eto’o sau khi tỏa sáng ở mùa 2010/11 cho Inter đã nhất quyết ra đi để tới Nga chơi bóng cho Anzhi vì được trả lương tới 20 triệu euro/mùa, gấp đôi tại Inter.

Tuy nhiên, “Báo đen” khi đó đã hành xử rất quân tử khi thẳng thắn đối thoại với BLĐ và được phép ra đi. Ngày rời Inter, Eto’o còn mua tặng mỗi người đồng đội một chiếc đồng hồ để làm quà chia tay. Eto’o rời Inter vì tiền, nhưng không ai căm ghét chân sút người Cameroon.

Một nghiên cứu gần đây khẳng định thương vụ Inter chiêu mộ Ronaldo với giá 23 triệu euro từ Barca vào năm 1997 là vụ chuyển nhượng đắt giá nhất lịch sử. Nếu tính theo mức giá hiện tại, Inter khi ấy đã trả 348 triệu euro để sở hữu “Người ngoài hành tinh”.

Vụ áp phe kinh hoàng ngày ấy biến lượng lớn CĐV trung lập trở thành người hâm mộ Inter. Họ yêu Inter vì Ronaldo. Song khi Ronaldo nằng nặc đòi ra đi (và thành công) vào năm 2002, tình yêu hóa thành thù hận.

Mọi chuyện càng trở nên tồi tệ khi Ronaldo trở lại Italy khoác áo AC Milan vào năm 2007. Với một bộ phận lớn CĐV Inter từng sống qua ngày kinh hoàng 5/5/2002 và vẫn theo dõi đội bóng đến ngày nay, Ronaldo là một kẻ phản bội.

Vì sao Ronaldo nhất quyết ra đi?

Sự thật sau vụ chuyển nhượng Ronaldo tới Real Madrid là điều giới mộ điệu lẫn chuyên môn ngày này không mấy bàn tới.

Ronaldo được cho là có những mâu thuẫn không thể hàn gắn với HLV Hector Cuper của Inter ngày đó.

Marco Materazzi sau này kể lại trên mạng xã hội: “Tôi kể với các bạn điều mà tôi biết chắc này: Ronaldo đã muốn quay lại Inter. Cậu ấy thậm chí không muốn ra đi vào năm 2002. Tôi đã quỳ xuống trong phòng thay đồ để cầu xin Ronaldo ở lại. Nhưng cậu ấy trả lời: ‘Không. Chọn tôi hoặc ông ta'”. Và đó là lúc tôi nhận ra Ronaldo sẽ ra đi”.

HLV Cuper ngày ấy nổi tiếng với phong cách huấn luyện hà khắc. Nhà cầm quân người Argentina ưa sử dụng những mẫu tiền đạo cao to, tỳ đè tốt và chơi mắc võng trong vùng cấm. Mẫu cầu thủ bùng nổ và chơi sáng tạo ở hàng tiền đạo như Ronaldo vì vậy không được ưa dùng.

Chính Ronaldo cũng lý giải với DAZN cách đây không lâu về chuyện ngày đó. “Tôi rất yêu Inter và cảm thấy thoải mái ở đó, nhưng tôi không thể tiếp tục làm việc với HLV của đội thời gian ấy. Tôi đã đề đạt vấn đề với ngài chủ tịch Massimo Moratti, nhưng cuối cùng không đạt được kết quả. Và sau đó thì Real Madrid có lời đề nghị tới đại diện của tôi”, Ronaldo nói.

Dẫu vậy, những lý giải muộn màng này không khiến Ronaldo đỡ bị ghét trong một bộ phận CĐV Inter. Nỗi hụt hẫng vì sự ra đi hậu World Cup 2002 cùng ký ức về ngày 5/5/2002 khiến Ronaldo vĩnh viễn trở thành kẻ phản bội bị căm ghét bậc nhất.

Dĩ nhiên, vẫn có những lứa CĐV Inter dành nhiều tình cảm cho Ronaldo bởi niềm cảm hứng bất tận qua tài năng của anh. Tuy nhiên, với những ai đã trải qua cảm giác hy vọng để rồi bị phản bội cách đây 18 năm, không dễ để họ tha thứ cho Ronaldo.